Đoàn Dự đích ngạc mộng nhân sinh [Chương 5]

Đoàn Dự cuống quít đứng dậy, ai ngờ xe ngựa lắc mạnh một cái khiến cơ thể hắn ngã trở về. Gáy nện mạnh xuống bệ cửa làm hắn đau đến há mồm trợn mắt.

Mộ Dung Phục cũng không dìu hắn, chỉ che miệng cười khẽ, cặp mắt đen láy nhìn hắn chằm chằm:

“Cứ thành thật ngồi im là tốt rồi, chặng đường này ngươi phải chịu khổ đây.”

Ánh mắt Đoàn Dự tựa như đao nhọn cắt vài cái lên mặt Mộ Dung Phục. Hắn đưa tay sờ chỗ bị đau, sau đó xốc bức màn lên nhìn ra ngoài hỏi:

“Đây là nơi nào?”

Mộ Dung Phục nhìn qua bức màn hắn nhấc lên, gật đầu nói:

“Nhìn cảnh vật này, xem ra đã ra khỏi lãnh thổ Đại Lý.”

“Cái gì!” Đoàn Dự kinh ngạc đứng dậy định đi ra ngoài. Nhưng vừa mới vén rèm cửa lên thì một bàn tay chợt tiến vào đẩy Đoàn Dự lui về.

Rèm cửa bị buông xuống, Đoàn Dự còn chưa thấy rõ người đó là ai thì đã ngã chổng vó vào trong.

Mộ Dung Phục đằng hắng hai tiếng, vươn tay phải về phía hắn, cặp mắt tràn đầy ý cười.

Đoàn Dự tức giận đẩy tay Mộ Dung Phục, chật vật đứng dậy ngồi xuống phía đối diện y, đang định mở miệng hỏi thì nghe y nói:

“Đoàn thế tử, tại sao ngươi không hỏi, tại hạ đã làm cách nào cứu ngươi từ tay Nam Hải Ngạc Thần?”

Lời nói của Mộ Dung Phục khiến Đoàn Dự sực nhớ lại việc mà mình hầu như quên mất. Không nghĩ đến thâm ý trong lời y, Đoàn Dự liếc y một cái, lạnh lùng đáp:

“Ngươi muốn nói thì nói, không muốn thì câm miệng.”

Mộ Dung Phục không chút buồn bực vì lời nói thô bỉ của hắn. Y chỉ vẩy vẩy cây quạt một cách đắc ý:

“Đoàn thế tử đang ở trong tay Diệp Nhị Nương. Nếu không phải tại hạ đuổi tới kịp lúc, chỉ sợ giờ phút này thế tử đã… ” Y trỏ chiếc quạt về phía trước:

“… về với tổ tiên của Đại Lý quốc rồi!”

Đoàn Dự nghe y nói, tâm bán tín bán nghi không khỏi càng thêm ngờ vực.

Chẳng lẽ Nhạc lão Tam không bảo vệ hắn, cuối cùng để cho Diệp Nhị Nương lôi hắn đi sao? Có lẽ là thế thật.

Sau khi suy nghĩ trong đầu đã được khẳng định, Đoạn Dự chỉ cảm thấy ớn lạnh như có từng trận gió gào thét sau lưng mình.

Âm thầm so sánh tứ đại ác nhân và Mộ Dung Phục, Đoàn Dự kết luận người trước mắt mình hòa ái dễ gần hơn. Hắn lập tức cười nịnh bợ:

“Đa tạ, Mộ Dung công tử. Đại ân đại đức kiếp sau ta sẽ báo đáp.”

Vừa nói xong, Mộ Dung Phục phất quạt một cái, cười dài:

“Kiếp sau? Không cần đâu, ta thấy kiếp này cũng được!”

“Ngươi nằm mơ đi!” Đoàn Dự mạnh miệng thốt lên. Bắt gặp sự trêu chọc trên khuôn mặt tuấn tú của Mộ Dung Phục, hắn càng phẫn nộ hơn:

“Đúng vậy, tự ngươi tới cứu ta trước, cũng không phải ta cầu xin ngươi. Nào có ai mặt dày như ngươi, mở miệng là đòi thù lao.”

“Tiểu quỷ…” Màn xe bị nhấc lên, một khuôn mặt hung ác ngoái vào quát tháo Đoàn Dự:

“Nói chuyện với công tử gia đàng hoàng một chút đi, nếu không ta sẽ cột ngươi vào xe ngựa mà kéo đi đấy!”

Đoàn Dự bị chửi đến rụt cổ lại, không cam lòng mà nén cơn tức.

Được rồi! Người đang dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Đoàn Dự liếc mắt sang người ngồi đối diện, thầm nghĩ, tốt nhất đừng rơi vào tay ta. Bằng không, một ngày nào đó ta nhất định sẽ bắt các ngươi đi quét rác, cũng giống như lũ chó chỉ có thể sủa mà không nói gì được.

Chiếc rèm được buông xuống, Mộ Dung Phục thấy Đoàn Dự đột nhiên im lặng thì cười nói:

“Phải rồi, Đoàn thế tử, tại hạ có một nghi vấn, muốn mời thế tử giúp tại hạ giải đáp.”

Đoàn Dự nghiêng đầu tựa vào bệ cửa, cái đầu đung đưa theo nhịp đi của xe ngựa:

“Có rắm thì phóng.”

Mộ Dung Phục thấy hắn đã quên đau, nghĩ hắn chẳng qua cũng chỉ là tiểu vương gia được nuông chiều quá độ, tính tình còn quá non nớt.

Ổn định tâm thần, Mộ Dung Phục mân mê phiến quạt phảng phất lơ đãng hỏi:

“Tại hạ nghe được từ miệng Nam Hải Ngạc Thần nên biết, thế tử từng nói, tại hạ cực kỳ tôn sùng ác nhân đó, có việc này thật sao?”

Đoàn Dự kinh hãi, không ngờ Nhạc Lão Tam lại nói chuyện này cho Mộ Dung Phục. Hắn vốn muốn bảo mệnh nên bịa chuyện loạn xạ, bây giờ bị chất vấn, thừa nhận không được, phủ nhận cũng không xong, thật khó xử.

Mộ Dung Phục lại tiếp tục nói:

“Không chỉ có vậy, thế tử còn bảo, tại hạ muốn đấu một trận với ác nhân kia. Tỷ thí một cách đường đường chính chính… “. Thấy ánh mắt né tránh của Đoàn Dự, Mộ Dung Phục đưa phiến quạt tới nâng cằm hắn lên, nhướng mày hỏi:

“Tại hạ nói sai cái gì à?”

“Hắc hắc!” Đoàn Dự chậm rãi đẩy phiến quạt ra, cười tươi như hoa:

“Mộ Dung công tử thật biết nói đùa…”

“Ai nói đùa với ngươi!” Sắc mặt Mộ Dung Phục trầm xuống, sự lạnh lùng trong mắt chợt lóe lên nhưng rồi biến mất nhanh chóng.

Đoàn Dự cứng đờ người, đáy lòng bốc lên một làn sương khói mang tên ‘Đại họa lâm đầu’.

Đoàn Dự sao lại quên mất, thằng nhãi Mộ Dung Phục trong ‘Thiên Long Bát Bộ’ là người mà hắn ghét nhất. Y chẳng những tự cho mình là đúng, còn âm hiểm giả dối, trăm phương ngàn kế, khẩu thị tâm phi…

Còn đang suy tư, người đối diện lại tươi cười tiến đến gần, ngồi bên cạnh Đoàn Dự rồi dịu dàng nói:

“Bây giờ chắc người đang mắng oan ta, có phải không?”.

Đoàn Dự giật thốt, nghiêng đầu nhìn Mộ Dung Phục cười khanh khách:

“Không có! Đương nhiên là không có.”

“Có hay không, ngươi là người rõ nhất.” Đôi mắt đen láy của Mộ Dung Phục như nhìn thấu lòng người khác, lắng đọng lại thanh minh. Dưới ánh nhìn chăm chú của y, Đoàn Dự có cảm giác như tâm tư mình bị thấy hết, không chỗ nào che đậy được.

“Thêm vào một phần này nữa… ” Chiếc quạt trong tay Mộ Dung Phục cọ vào mặt Đoàn Dự ép hắn phải nhìn về phía mình:

“Tại hạ muốn đòi thù lao, không tính là quá đáng chứ?”

Đoàn Dự phất tay đẩy phiến quạt của Mộ Dung Phục ra, xoa xoa gương mặt tỏ vẻ chán ghét, nói:

“Ngươi muốn cái gì? Vàng bạc ư? Ngươi đã cứu ta, cha ta hiển nhiên sẽ không bạc đãi ngươi.”

Mộ Dung Phục liếc Đoàn Dự một cái, nhướng mày cười nhạt:

“Vàng bạc tại hạ không cần.”

Đoàn Dự thấy dáng vẻ dửng dưng của y quá chói mắt, hận không thể đánh vào mũi y một cái để y nếm được mùi vị máu tươi văng ba nghìn thước là như thế nào.

Dĩ nhiên, ý tưởng này chỉ có thể thực hiện trong tưởng tượng. Quay lại thực tế, Đoàn Dự vẫn dùng vẻ mặt nhún nhường nhìn y:

“Vậy ngươi muốn cái gì?”

Đoàn Dự cũng biết y muốn phục quốc, muốn phục hưng Đại Yến. Trong trường hợp đó, Đoàn Dự chỉ có thể âm thầm xin lỗi.

Công tử gia, đây cũng không phải chuyện mà một vị khách xuyên không như hắn quyết định được. Coi như hắn biết được tiến trình của vở kịch đi, nhưng hắn cũng không muốn thay đổi bất cứ cái gì.

Dù sao kết cục của hắn cũng rất khá khẩm. Mà y, cái tên dối trá làm hắn cực kỳ phiền chán — Mộ Dung Phục, kết cục cực kỳ thê thảm, không phải sao?!

Không để ý đến vẻ mặt căm ghét của Đoàn Dự, Mộ Dung Phục di chuyển chiếc quạt đập vào gáy Đoàn Dự một cái:

“Ta muốn ngươi…” Dừng lại một chút, cảm thấy người bên cạnh đã bắt đầu nổi giận. Nụ cười trên khóe miệng y không khỏi nở rộng, bổ sung thêm:

“… theo ta quay về Yến Tử Oa.”

 

Advertisements

2 comments on “Đoàn Dự đích ngạc mộng nhân sinh [Chương 5]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.