Đoàn Dự đích ngạc mộng nhân sinh [Chương 6]

Bị Mộ Dung Phục trêu đùa, giờ phút này Đoàn Dự thật sự muốn moi tim y ra mà nuốt sống.

“Ngươi thật xấu xa!” Xoa xoa chỗ bị phiến quạt đánh vào, Đoàn Dự nhấc chân đá Mộ Dung Phục nhưng lại bị y đỡ được:

“Một câu đừng nên chia làm hai đoạn chứ, lưỡi của ngươi bị rút à?”

Thấy đôi mắt đen láy của Đoàn Dự vì tức giận mà thêm phần lấp lánh, Mộ Dung Phục khẽ cười, nói:

“Nếu thế tử đang nghĩ về nửa câu đầu, vậy thì tại hạ…” Y lại ngắt đoạn. Khi mở miệng, nụ cười đã nhịn không được bật ra trước:

“Chỉ tiếc, tại hạ không ham thích nam sắc. Bằng không, thế tử đáng yêu như vậy, có thu cũng không tổn hại gì.”

Đoàn Dự lúc này đã bị y chọc giận đến độ không thể nói lời nào. Vì không muốn dây dưa với nên hắn hùng hổ đứng dậy quát:

“Tới địa ngục mà nói xàm đi! Ta sẽ không đến Yến Tử Oa đâu. Nếu ngươi không ngừng xe, ta chỉ còn cách nhảy xuống mà thôi.”

Xoay người kéo màn cửa lên, Đoàn Dự vừa mới nhấc chân thì chợt cảm thấy cơ thể cứng đờ lại.

“Mộ Dung Phục, ngươi mau thả ta ra!” Đoàn Dự vẫn duy trì tư thế một tay vén rèm, một cước đạp ghế nơi đó, rống giận với người đang cười phía sau:

“Mộ Dung Phục, ngươi, một ngày nào đó ta nhất định sẽ bắt ngươi phải cúi đầu xưng ta là thần trước mắt mọi người trong thiên hạ.”

“Đúng rồi!” Mộ Dung Phục như bừng tỉnh:

“Thiếu chút nữa đã quên, thế tử khi nói chuyện với Nam Hải Ngạc Thần xưng tại hạ là ca ca… ” Y bước tới bên cạnh Đoàn Dự mỉm cười đề nghị:

“Không bằng lúc này gọi một tiếng ca ca, tại hạ sẽ giải huyệt đạo cho ngươi, thế nào?”

“Nằm mơ đi!” Đoàn Dự từ chối thẳng thừng.

“Muốn ta gọi ngươi là ca ca, ngươi đợi một trăm năm nữa đi!”

“Vậy thì đành phải mặc kệ thế tử rồi.” Mộ Dung Phục lắc đầu than nhẹ, ngữ điệu tràn đầy sự tiếc nuối.

Không để ý tới Đoàn Dự nữa, Mộ Dung Phục xoay người ngồi xuống cạnh đó. Y phất cây quạt trong tay, thân mình theo rung động của xe ngựa mà đung đưa một cách nhịp nhàng.

Chỉ khổ cho Đoàn Dự vẫn giữ nguyên tư thế kỳ quái đứng bên cửa xe. Gió bên ngoài lùa vào lách sâu trong vạt áo của hắn.

Đoàn Dự có dốt nát cũng nghĩ ra, Mộ Dung Phục đưa hắn đến Yến Tử Oa không phải chỉ để làm khách đơn giản như vậy. Lại nhớ lúc trước khi ở vương phủ, trong đoạn đối thoại của y với Đoàn Chính Thuần có nhắc đến ‘thư’, ‘Vương phu nhân’ gì đó, hắn đoán rằng Mộ Dung Phục muốn mượn hắn để dẫn dụ Đoàn Chính Thuần đến đó.

Về phần mục đích của Mộ Dung Phục, ngoại trừ phục hưng Đại Yến, Đoàn Dự không nghĩ ra được cái khác —— thằng nhãi này trong nguyên tác trừ việc phục Yến ra thì chưa bao giờ có bất cứ ý nghĩ khác trong đầu.

Đoàn Dự liếc mắt qua một bên, thấy Mộ Dung Phục dường như đang chợp mắt, khóe miệng cười nhạt. Hắn nghĩ, Mộ Dung Phục trong nguyên tác là người dối trá, vì phục hưng Yến Quốc mà không từ thủ đoạn tồi tệ nào. Nhưng người này, thái độ và phong cách có hơi lóa mắt, người trong nguyên tác nếu so ra thì quả thấp kém hơn y bội phần.

Vừa mới nghĩ đến đây, Đoàn Dự hoàn hồn nhắm chặt mắt, cố gắng đánh bay ý nghĩ vừa rồi.

Chẳng lẽ do xe chạy xóc mà não hắn bị hỏng rồi à? Tại sao đột nhiên lại cảm thấy tên này tốt đẹp hơn nguyên tác? Không phải đều cùng một giuộc cả sao?

Trằn trọc suy nghĩ thì bỗng nhiên xe ngựa cán phải cục đá khiến cả thân người Đoàn Dự lao xuống. Nhận thấy phần đầu phía sau sẽ đập mạnh xuống sàn xe, Đoàn Dự theo phản xạ nhắm chặt hai mắt chờ đợi đau đớn.

Sau một lúc lâu, cơn đau vẫn chưa truyền đến, Đoàn Dự chậm rãi mở hai mắt, con ngươi đảo một vòng bốn phía quanh xe mới phát hiện phiến quạt của Mộ Dung Phục đang đỡ dưới lưng mình, tránh cho hắn bị té ngã.

Đau đớn tạm miễn, lúc này Đoàn Dự nằm trên phiến quạt của Mộ Dung Phục trong tư thế kỳ dị, nửa vời, rất là khó xử.

“Thế nào?”. Mộ Dung Phục từ trên cao nhìn xuống Đoàn Dự, cười hỏi, “Muốn té xuống, hay là muốn gọi ta một tiếng ‘ca ca’?”.

Đoàn Dự hung hăng trừng y, thở phì phì nói, “Để ta té xuống cũng được”. Ta không tin ngươi thực sự sẽ thả…

Ý niệm trong lòng vừa lướt qua, chỉ nghe ‘phanh’ một tiếng, Đoàn Dự đã ngã xuống sàn. Tuy rằng phiến quạt của Mộ Dung Phục đã làm giảm lực ngã xuống của hắn, nhưng tiếng vang này làm cho người ở bên ngoài cười rộ lên.

Đoàn Dự không nghĩ đến Mộ Dung Phục thực sự buông tay, lúc này vừa tức vừa thẹn, mặt đỏ bừng, con ngươi tràn đầy lửa giận.

“Ngươi đứa nhỏ này, tính tình quả thật rất quật cường”. Mộ Dung Phục nhẹ nhàng điểm vào ngực Đoàn Dự, sau khi trả tự do cho hắn, thân thủ muốn kéo hắn đứng dậy, lại bị hắn vươn tay đánh một cái.

“Dối trá!”. Đoàn Dự liếc y một cái rồi đứng dậy phủi bụi trên người, âm thanh lạnh lùng nói, “Trong lòng ngươi đang nghĩ gì ta biết rất rõ. Khuyên ngươi đừng uổng phí tâm cơ, kết quả có thế nào, người thất vọng cũng chính là ngươi”. Đơn giản cứ nói hết ra cho cả hai đỡ phải dây dưa sau này.

Trong nguyên tác, thái độ của Mộ Dung Phục đối với Đoàn Dự là lãnh đạm, chán ghét, người này sao giống như lệch khỏi quỹ đạo vậy nhỉ?

Cũng không quản Mộ Dung Phục có nghe lời khuyên hay không, Đoàn Dự xoay người vén rèm lên kêu to, “Dừng xe, ta muốn đi xuống!”. Vừa dứt lời, một bàn tay từ phía sau vươn tới kéo hắn trở về.

Còn chưa chờ hắn hoàn hồn, chỉ nghe thấy giọng Mộ Dung Phục từ bên tai truyền đến, “Ngươi thật có vài phần thông minh, chỉ tiếc, người thông minh thường không sống lâu”. Lời nói nhẹ nhàng nửa như ai thán, nửa lại như tán dương.

Đoàn Dự đảo cặp mắt trắng dã, thầm nghĩ, những lời này vô luận ở loại tiểu thuyết nào, đều là trăm phần khó chịu…

Còn chưa chờ Đoàn Dự mở miệng, Mộ Dung Phục đưa tay điểm lên huyệt ngủ nơi cổ hắn. Bị một trận mê muội đánh úp, Đoàn Dự chậm rãi nhắm mắt rơi vào hôn mê, chỉ thấy Mộ Dung Phục ghé vào lỗ tai hắn thấp giọng nói,

“Ngươi ngủ một lát đi, tới nơi ta sẽ đánh thức ngươi…”.

Cũng không biết hắn đã ngủ bao lâu, mãi đến khi một mùi hoa thanh nồng bay vào mũi, ý thức mới dần dần thanh tỉnh. Lúc này Đoàn Dự mới chậm rãi mở mắt ra. Suy nghĩ thoáng chốc ùa vào đầu, hắn hoảng hốt bật dậy, đánh giá khắp nơi và nhận ra mình đang ở trong một gian phòng không lớn lắm. Trong phòng sáng sủa sạch sẽ, khiến người ta chú ý đến là một giá sách bên cạnh tấm bình phong, bày biện chỉnh tề các bộ sách cổ.

Bước xuống giường khởi động gân cốt, hắn mở cửa ra khỏi phòng, mùi hoa quế thơm ngát tràn vào mũi. Đoàn Dự hít sâu một hơi, phóng mắt nhìn ra xa, con ngươi mê hoàng hồi lâu. Cách đó không xa lắm, các loại hoa quế nở rộ, từ trắng thuần đến hồng nhạt, từ đỏ nhạt đến vàng óng ánh, oanh oanh đám đám, một vầng mây tía bay bay.

“Công tử đã tỉnh”. Một tì nữ đi về phía Đoàn Dự cười nói, “Công tử gia phân phó, nếu công tử tỉnh lại, muốn đi chỗ nào thì tùy ý”.

Đoàn Dự nhíu mày, thầm nghĩ, uống lộn thuốc sao? Sao đột nhiên lại tốt bụng đến vậy?

Đưa tay phẩy nhẹ cánh hoa trên đầu vai xuống, hắn bước ra sân, đi dọc theo con đường nhỏ rải đầy hoa ở phía trước. Tì nữ kia quả thực không ngăn cản, chỉ từ xa phía sau Đoàn Dự, không nhanh không chậm bước theo.

Đoàn Dự vốn định chỉ cần Mộ Dung Phục không hề trói buộc hành động của mình, vậy hắn có quyền biến thời gian này thành chuyến du lịch miễn phí, chuyện quá khứ, coi như là bị chó cắn một cái, không tính đến thương thế.

Ai ngờ hắn đi dọc theo phòng nhỏ một vòng, mới phát hiện vị trí nơi đây bốn phía đều bị nước bao quanh, là một bán đảo, căn bản không thể chạy trốn. Trách không được Mộ Dung Phục cho hắn tùy ý đi lại, thì ra là đoán chừng hắn không làm gì được!

Nghĩ đến đây, Đoàn Dự nổi giận, đứng tại chỗ chờ tì nữ kia đến gần, hất đầu hỏi, “Mộ Dung Phục đang ở đâu? Đây là nơi nào? Yến Tử Oa sao?”.

Tì nữ thấy Đoàn Dự tức giận, vậy mà không kiêng kỵ, chỉ che miệng cười khẽ, “Nơi này là thuỷ tạ Vô Tích. Công tử gia nói, nếu công tử muốn rời đi, tuyệt đối không ngăn trở”.

“Rời đi?”. Đoàn Dự tức giận hỏi lại, “Nơi này bốn phía bị nước bao quanh, chẳng lẽ ngươi bảo ta có thể đi ra ngoài sao?”.

“Trước bờ sông có thuyền, là công tử gia lưu lại phòng trừ”. Tì nữ nói tiếp, “Công tử chèo thuyền đi ra ngoài cũng được. Nhưng… “. Dừng một chút, thấy Đoàn Dự đổi sắc mặt, lại bổ sung thêm,

“Thủy lộ chỉ có một đường, nếu muốn đi ra ngoài, phải thông qua Yến Tử Oa. Công tử gia còn nói, thủy lộ mịt mờ khó tìm, so với lạc đường ở Thái Hồ, công tử không bằng cứ ở thuỷ tạ Vô Tích này là được rồi.”

“Được rồi được rồi”. Đoàn Dự phất phất tay, cằn nhằn ngăn lại lời nói liên miên của tì nữ, “Tóm lại là ta không ra khỏi đây được chứ gì. Vậy Mộ Dung Phục đang ở đâu?”.

Tì nữ cười đáp, “Công tử gia hiện giờ đang ở Tham Hợp Trang, chờ giải quyết xong sự tình trong nhà, người sẽ lại đây gặp công tử”.

“Ta không quản y có đến hay không”. Đoàn Dự bĩu môi, sờ sờ cái bụng trống rỗng hỏi,

“Có cái gì ăn không? Ta đói bụng”.

“Thức ăn đã sớm đưa đến, mời công tử trở về phòng”. Nụ cười dịu dạng của tì nữ trước mắt làm say đắm lòng người.

Tục ngữ nói thật là đúng: “Không đánh người đang cười”, thấy nàng ta cười xán lạn như vậy, Đoàn Dự cũng không so đo với nàng ta. Quay người trở lại sân, ngẩng đầu thấy trên cánh cửa có một tấm biển, mặt trên viết bốn chữ ‘Quân tử thận độc’, trong lòng không khỏi cười lạnh.

‘Quân tử thận độc’ là cái gì chứ! Ta thấy nên đổi thành ‘Quân tử vô sỉ’ mới đúng.

 

Advertisements

3 comments on “Đoàn Dự đích ngạc mộng nhân sinh [Chương 6]

  1. Chào chủ nhà ^^ mình đọc mấy chương truyện đầu thấy thật hài quá đi. Bạn Dự trong này thật đáng yêu quá. Mà thời gian trong này xảy ra khi nào nhỉ? Lúc đọc truyện mình cứ tưởng tượng hai bạn thành shota không hà -////- . Thanks bạn nhiều vì đã edit. ❤
    Mà cho mình hỏi chút, câu ‘Quân tử thận độc’ trên đó nghĩa là sao vậy? (chủ nhà thông cảm cho đứa dốt đặc Hán Việt này đi (_ _")

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s