Đoàn Dự đích ngạc mộng nhân sinh [Chương 14]

Vào đêm khuya, cánh rừng ánh lên một ngọn lửa. Kiều Phong và đệ tử Cái Bang ngồi phía tây bắc đống lửa, Mộ Dung Phục và Đoàn Dự thì ngồi phía đối diện.

Thấy Đoàn Dự rầu rĩ không vui im lặng ngồi một bên, Mộ Dung Phục cười cười nói với hắn, “Nét mặt đó, trông như ta đang bắt nạt ngươi vậy”.

Chưa dứt lời, Đoàn Dự đã căm phẫn quay đầu lườm y, ánh mắt sắc bén chỉ hận không hóa thành lưỡi dao mà lăng trì xử tử y.

Thấy dáng vẻ Đoàn Dự như hung thần ác sát, Mộ Dung Phục cười nói, “Kỳ quái, ta đã nghe theo lời của ngươi, không truy vấn ngươi, vì sao ngươi vẫn giữ dáng vẻ này, cứ như ta nợ ngươi tám, mười vạn lạng bạc ấy”.

Đoàn Dự tùy tay nhặt nhánh cây bên chân lên vẽ lung tung dưới mặt đất, phẫn nộ nói, “Ngươi không truy vấn ta, nhưng lại dùng điều kiện để trao đổi, cho đến trưa mai ta không được phép nói chuyện với Kiều Phong, ngươi cũng quá kỳ cục đi”.

Mộ Dung Phục nâng cằm Đoàn Dự lên, ép hắn phải nhìn mình, cười nói, “Thế nào, ta không cho ngươi nói chuyện với Kiều Phong, ngươi thấy ủy khuất sao?”. Thấy Đoàn Dự hừ lạnh một tiếng quay đầu đi, Mộ Dung Phục hơi hơi dùng sức chế ngự động tác của hắn, lại cười nói, “Chúng ta đã nói trước, nếu ngươi cảm thấy bất bình thì đem chuyện vì sao ngươi biết về Tây Hạ Nhất Phẩm Đường nói cho ta nghe, ta đây sẽ cho ngươi nói chuyện với Kiều Phong”.

Đoàn Dự vuốt ve tay Mộ Dung Phục, nghiêng đầu nhìn bên kia, lòng suy nghĩ lung tung để lấy cớ, chợt nghe Mộ Dung Phục cười dài, “Lúc trước việc ta muốn phục quốc ngươi lấy cớ ta đã không tin, nếu lúc này ngươi còn muốn lấy cớ nữa, không bằng suy nghĩ luôn cả hai đi”.

Nghe xong câu nói đó, Đoàn Dự nhất thời tức giận, vốn định tùy tiện nói bừa một lý do nhưng giờ suy nghĩ đó cũng lập tức tan thành bọt biển.

Quên đi, lúc đầu đã không thể nghĩ được lý do gì hay ho, giờ có nói cũng muộn rồi. Đoàn Dự chán nản nghĩ, hắn bản lĩnh gì cũng không có, ngay cả lỗ kim còn có ích hơn mình, thế mà lại nghĩ mình và Kiều Phong có hy vọng…

Mới vừa nghĩ đến đây, Mộ Dung Phục chợt khoát vai Đoàn Dự, ý cười xoay chuyển trong đôi mắt, “Hiền đệ, đừng nghĩ nữa, Kiều Phong lớn gấp đôi tuổi ngươi. Số tuổi đó, đủ để làm cha của ngươi đấy”.

“Đồ vô sỉ!”. Đoàn Dự bỗng nhiên đứng phắt dậy hất tay Mộ Dung Phục ra, chân đạp vào bụng y, nổi giận mắng, “Xấu xa! Ngươi cho ta là loại người đê tiện hạ lưu giống ngươi sao!”

Lời nói lớn cũng không lớn, nhưng lại lọt vào tai đám người Kiều Phong. Thấy Mộ Dung Phục cười không rõ ràng, gương mặt Đoàn Dự thoáng chốc đỏ bừng, xoay người chạy sâu vào rừng.

Kiều Phong đứng dậy, nghi hoặc nhìn theo hướng Đoàn Dự vừa rời khỏi, đang do dự có nên đuổi theo không, Mộ Dung Phục liền cầm kiếm đứng dậy, cách đống lửa chắp tay với Kiều Phong, “Làm Kiều huynh phải chế giễu. Hiền đệ của ta xưa nay tính tình bộp chộp, có chút khó chiều”.

Kiều Phong vốn không có sở thích nhúng tay vào việc của người khác, hiện giờ lại nghe Mộ Dung Phục nói vậy, hắn liền thuận thế nói, “Trẻ nhỏ náo loạn một chút cũng là chuyện thường tình, vị huynh đệ đây vẫn nên nhanh nhanh tìm hắn về, ban đêm trong rừng không an toàn, nếu lạc đường lại càng khó tìm hơn”.

Mộ Dung Phục đáp lễ, xoay người đi về hướng Đoàn Dự mới vừa bỏ chạy.

Chạy được một chốc, dưới một gốc cây đại thụ, Mộ Dung Phục thấy Đoàn Dự đang hung hăng trút giận vào thân cây, miệng mắng, “Mộ Dung Phục, ngươi khinh người quá đáng, ngươi tưởng ta dễ bị bắt nạt lắm sao? Ngươi chờ đấy, chờ ta học xong Lục Mạch Thần Kiếm, ta đánh cho ngươi đầu nở hoa, đánh cho cha mẹ ngươi nhận không ra…”.

Còn đang mắng thì một bàn tay ôm lấy Đoàn Dự từ phía sau, hắn hoảng hốt, thiếu chút nữa là tim đã ngừng đập, “Là ai?”. Quay đầu muốn nhìn người phía sau, lại bị tay y che mắt, Đoàn Dự sợ hãi vội quát lên, “Là ai? Đừng giả thần giả quỷ, bổn đại gia không sợ đâu!”.

“A?”. Bên tai truyền đến tiếng Mộ Dung Phục cố nén cười, “Ngươi thật sự không sợ sao?” Y buông tay ra, xoay người Đoàn Dự lại, nhìn vẻ mặt tái nhợt của hắn mà trêu tức, “Nhìn sắc mặt này đi, xem ra là sợ tới mức không còn huyết sắc, còn dám nói mình không sợ”.

Đoàn Dự chăm chú nhìn lên, thấy người nọ là Mộ Dung Phục, tim đập gấp gáp mới từ từ bình phục. Vừa thuận khí xong, lửa giận lại bùng lên, bất chấp có còn hình tượng hay không, hắn tiến tới ôm cánh tay y định cắn, nhưng bị y thuận thế kéo vào lòng, ngón tay bắt lấy cằm hắn cười nói, “Xem kìa, lại yêu thương nhung nhớ nữa ư? Thân hình Đoàn thế tử tuyệt đẹp, nếu là nữ tử, tại hạ cũng không ngại, chỉ tiếc…”.

Mộ Dung Phục tặc lưỡi lắc đầu, lời nói đầy tiếc hận. Đoàn Dự nghe vậy thì lửa giận trào lên, nhưng hai tay bị y ôm chặt không thể nhúc nhích, đành phải nhẫn nhịn quát, “Buông ra!”.

Mộ Dung Phục biết hắn đã tức giận, vội nói, “Không bằng ngươi nói cho ta biết, vì sao không thể không đi tìm Kiều Phong. Nếu ta thấy hợp lý, chẳng những thả ngươi ra, còn để ngươi đi với Kiều Phong, thế nào?”.

Đáng tiếc Đoàn Dự giờ phút này đã bị cơn tức làm lu mờ ý chí, không nhận ra sự nhượng bộ của y, mắng, “Cái rắm! Ta tìm ai, cần phải có sự đồng ý của ngươi sao? Ngươi là cái gì của ta? Chẳng phải ngươi tự cho mình thông minh sao? Cớ gì còn hỏi ta?”.

Đoàn Dự mắng liền một hơi xong thấy rất thoải mái, Mộ Dung Phục thấy hắn chửi bậy hoàn toàn không còn dáng dấp của một thế tử, thoáng chốc dở khóc dở cười, nắm lấy cằm hắn ép hắn mở miệng, nói, “Mồm miệng lanh lợi như vậy, Đoàn thế tử nhất định đã đọc không ít thi thư. Thì ra Đại Lý Đoàn gia giáo dục hoàng tử như thế, thật khiến tại hạ phải khâm phục”.

“Ngươi xuống địa ngục đi!”. Đoàn Dự lườm y một cái, “Ngươi tổn thương người khác mà không dùng từ ngữ thô tục, mới là cao thủ. Ngươi thân là hậu duệ quý tộc Yến Quốc, xem tính tình dáng dấp này đi, chẳng khá hơn đám đồ tể kia là bao”.

Vốn nghĩ nói xong, chắc chắn sẽ khiến Mộ Dung Phục tức giận, ai ngờ y chỉ cười thản nhiên, buông lỏng tay ra.

Đoàn Dự nghi ngờ xem xét, xoa xoa cái cằm bị nắn đau, thầm nghĩ, đầu tên này có vấn đề sao? Thế mà lại không thèm châm chọc, chẳng giống với tính cách của y.

Mộ Dung Phục bước hai bước, thấy Đoàn Dự còn đứng bất động đằng sau, không khỏi cười nói, “Sao? Còn muốn ở lại đó trút giận nữa à?”.

Đoàn Dự nghiến răng nghiến lợi vừa định mắng, một ý nghĩ chợt lóe lên, lời đến bên miệng lại nuốt trở về, hắn ngồi xổm xuống tay vuốt mắt cá chân nói với Mộ Dung Phục, “Ta không đi được, vừa rồi chân đá vào cây, giờ thấy rất đau”.

Mộ Dung Phục nhíu mày, khóe môi nở một nụ cười, đi đến trước người Đoàn Dự ngồi xổm xuống, nghiêng đầu hỏi, “Bị thương à? Hay trật chân?”. Nụ cười bên khóe miệng càng thêm sâu, tay xoa xoa mắt cá chân Đoàn Dự, “Cũng may, trừ việc nối xương ra thì cái khác ta chữa được. Lại đây, ta xem thử nào”.

“Khoan khoan!”. Đoàn Dự vội ngăn tay Mộ Dung Phục lại, nói, “Khớp xương không sao cả, chỉ hơi đau thôi”. Cái mông! Cho ngươi xem, ta còn chẳng lộ tẩy nữa ư.

Để Mộ Dung Phục không thể không tin, Đoàn Dự ngấm ngầm nhéo một cái lên đùi, ép mình nhỏ ra hai giọt lệ, đôi mắt ngập nước nhìn y, “Thật sự rất đau, không bằng ngươi cõng ta về đi?”.

Mộ Dung Phục rất muốn từ chối, nhưng thấy Đoàn Dự hai mắt đẫm lệ, cũng không hiểu sao lại thấy mềm lòng, y vô thức đáp, “Được rồi”. Lời nói vừa thốt ra, y hối hận vô cùng. Bất đắc dĩ cũng đã đồng ý rồi, y đành phải xoay người đưa lưng về phía hắn, “Lên đi!”.

Đoàn Dự không nghĩ Mộ Dung Phục lại đáp ứng, sửng sốt một lát, hắn mới hoàn hồn, vui sướng hài lòng trèo lên lưng y, hai tay ôm lấy cổ Mộ Dung Phục, mỹ mãn thở dài một hơi, “Cái đệm thịt người, thật là thoải mái!”.

Mộ Dung Phục nhếch miệng, cười cười lắc đầu bước ra khỏi cánh rừng.

2 comments on “Đoàn Dự đích ngạc mộng nhân sinh [Chương 14]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.